Chuyển đến nội dung chính

Đoạt Hồn

Tôi là con gái đầu  của mẹ tôi , ngày mẹ tôi đi thêm bước nữa tôi đã ko thích cho lắm, những nghĩ sau này tôi đi lấy ck bà cũng cần có một người bầu bạn , săn sóc khi về già  và hơn hết những ngày tháng vất vả trước đây bà một mình chăm sóc tôi ,vất vả bon chen,ba tôi mất sớm có lẽ chính vì những điều này tôi đã mủi lòng ,và đồng ý để mẹ đi thêm bước nữa
-con gái ; mẹ biết con ko thích chú tuấn cho lắm, nhưng con hãy cho chú ấy cơ hội chăm sóc mẹ con mình ,con thấy thế nào
tôi chỉ ghẽ gật đầu, bởi lẽ trong lòng tôi bây h rất rối , ngày gặp chú tuấn tôi ko mấy thiện cảm về chú ,cũng ko có gì tuy nhiên cái cảm giác gì đó khiến tôi gặp chú ko đc thoải mái , nhưng tôi tự nhủ bản thân liệu mình có phải đang quá ích kỉ hay ko đây,mẹ cũng cô đơn bao năm rồi.tối đấy chúng tôi ngủ sớm , ngày mai cũng đã phải chuyển đi rồi ;
- con gái ngủ sớm đi , mai còn lên đường
tôi đi vào phòng thả mình xuống chiếc đệm , khác với mọi ngày , hôm nay bao nhiêu sự chất chứa suy tư  ,khiến tôi trằn trọc mãi ,rồi gần về sáng tôi thiếp đi, ko phải tôi vẫn cảm nhận đc bạn thân mình .....trong mơ tôi thấy mình đứng trước một căn nhà , một zing thự lớn , tôi cứ thế tiến vào trong , ngôi nhà này thật lạ ,tuy rộng lớn ,đẹp đẽ nhưng lại có phần lạnh lẽo khó mà dải thích nổi.
đưa mắt nhìn quanh cũng ko có gì đặc biệt , mọi thứ đều đẹp đẽ, tinh sảo, mê hoặc rồi ánh mắt tôi chạm phải thứ dì đó , là một bức hình  phóng to,thật kì lạ người đàn ông này thật quen thuộc ,giống ai đó , bức hình có 3 người 2vk ck và một bé gái rất kháu khỉnh ,mặt người đàn bà đã bị gạch  chéo ko thể nhìn rõ ,còn người đàn ông ,và đứa bé thì nhòe hẳn đi cũng ko nhìn rõ nữa, đến đây tôi thấy một cơn gió thoảng lành lạnh, nhẹ nhàng
''đoàng,,,,,tachstach'' một tiếng động lớn , bức ảnh rơi xuống ngay trước mặt tôi một cách vỡ vụn,tôi sợ đơ người , chân tay tôi khẽ run lên, tôi lùi lại phía sau
''yến ơi,chạy đi,,,....'' đâu đó có tiếng rít , tưởng như bé xíu nhưng lại rõ ràng lắm ,. tôi quay ra chảy khỏi ngôi nhà trong sợ hai
-yến''yến'' con làm sao thế , tôi dật mình tỉnh dậy ,hóa ra là một giấc mơ thôi
-con làm sao thế, chắc mệt quá lại mê sảng hả, con đi rửa mặt cho tỉnh táo rồi chuẩn bị đồ đi
-dạ( tôi lúi húi đi rửa mặt thay đồ , những gì trong giấc mơ nó thật rõ ràng đến kinh người),tôi thật ko biết nói gì với mẹ ngay lúc này
mọi người đừng nghĩ tôi thế này thế nọ, bao năm nay tôi chỉ quen có mẹ, nay bỗng dưng tôi có thêm một người ba ,và một đứa em gái (con riêng của vk đầu ) thật mông lung lắm.ngày chúng tôi rời đi khỏi căn nhà gắn bó bấy nhiêu năm ,tuy đơn sơ nhưng rất hạnh phúc ,bao tiếc nuối ,hồi ức về ba đều ở đẩy ,thật sự là ko nỡ
-đi thôi con ,chú tuất đang chờ kìa
tôi ngoái nhìn nốt lần cuối, ko biết bao h mới về lại đây, tôi đâu biết  đc ,tg ở đây sau này mà nói thì là thời gian hạnh phúc nhất mà tôi từng có.chúng tôi lên chiếc xe yoto rời đi trong một buổi sáng sớm , chú và mẹ tôi về với nhau cũng chỉ làm vài mầm để anh em họ hàng nhận mặt,chiếc xe cứ thế xa dần xa dần nơi mà tôi yêu thương
9h sáng chúng tôi đã đến nhà chú, chiếc xe rẽ vào một ngôi nhà lớn ,gần tp.thật ngác nhiên , nó lớn hơn mức tôi tưởng tưởng, có lẽ mẹ hiểu những gì tôi đang nghĩ ;mẹ nhìn tôi mỉm cười
-yến ( tên tôi) sau này đây là nhà của con  .tôi chưa hết đỗi ngạc nhiên thì chú tuấn đã lên tiếng
-dạ (tôi lí dí trong cổ họng )
trong nhà chạy ra một đứa bé tầm 6 -7 tuổi gì đấy '' ba...ba về rồi '' nó chạy lại ôm chầm lấy chân chú tuấn , điều mà tôi mơ ước từ bé cũng chỉ cần có vậy thôi, lẽo đẽo theo sau là cô giúp việc;'' cậu cậu đã về đấy ạ ''
- đây là  hồng ,và con gái của cô ấy , từ nay sẽ sống ở đây .
-con gái đây là mẹ mới , nay con còn có chị chơi cùng nữa ,con có thích ko? sau câu nói đấy con bé nhin mẹ , nhìn tôi rồi nó ôm lấy chân bố nó, nó lui dần nép về phía sau ''' thôi mọi người vào nhà đi , đi xe cũng mệt rồi '''
khi mọi người đều đã bước vào nhà ,tôi hít một hơi để lấy lại tinh thần ,bắt đầu làm quen với cuộc sống này , tôi đưa mắt nhin quanh ngôi nha mình đang chuẩn bị sống, tôi dật mình nhận ra '''nơi này ...nơi này mình đã thấy ở đâu rồi ''
-đi thôi con gái ( mẹ tôi quay ra kéo lấy cánh tay tôi đi vào trong) ,
thật lạ , mình đã thấy ở đâu rồi,tôi thật ko biết là cuộc sống mới có đem đên hạnh phúc cho chúng tôi hay ko , hay là con những khó khăn mà nó còn ẩn sau cái vẻ tráng lệ này chứ ,,
phòng tôi nằm trên tầng hai , canh ngay phòng con pé em.tôi giơ tay đẩy cánh cửa phòng , một mùi gì đó kì lạ , xộc thẳng vào mũi , rồi lan tỏa khắp cơ thể tôi ,thật dễ chịu.đặt túi đồ nhẹ nhàng xuống tôi ngả lưng êm ái lên cái đệm sang trọng của một gia đình khá giả .mọi thứ đều tan biến dần khi tôi mường tượng ra dần cái cảnh quen thuộc mà tôi đã thấy trong giấc mơ ''dật mình tôi choàng dậy , chạy xuống căn phòng khách.
''nó ,nó đâu rồi, bức ảnh kia đâu, ko có , rõ là nó nằm ở đây ,ngay trên bức tường ở phòng khách cơ mà '' tôi quay bước lên phòng đầy nỗi thất vọng và hoài nghi, trong lòng biết bao chấm hỏi còn chưa đc giải đáp.
bữa tối đến cả nhà ngồi quây quần cạnh nhau, cái cảm giác này đã lâu rồi tôi ko cảm nhận đc .
-''này yến, con về đây thấy thế nào có thoải mái ko ?''
-dạ ,cũng đc ạ
con bé em nhìn tôi ,rồi tủm tỉm cái gì đấy, có lẽ mọi người còn gượng gạo đôi chút chưa quen
-''à mà ngày mai cả nhà về quê nội chơi nhé, dưới đấy đang có hội,cúng bái, mình về giải hạn , rồi làm quen cô gì chú bác luôn nhé''
chúng tôi gật gù ăn nốt bữa cơm rồi chuẩn bị cho hành trình ngày mai. sáng sớm con xe đã lăn bánh xuất phát về những miền quê sông nước, chúng tôi chạm mặt người quen nơi bắt đầu của mùa lễ hội.các phật tử ngồi chắp tay cầu khấn cho sự may mắn an nhàn.
-''bố ơi con ra ngoài chơi chút nhé '' chú tuấn nhìn mẹ tôi ra vẻ đồng ý
-con bé thấy vậy hớn hở chạy đi , cũng phải thôi đến tôi còn thấy chán nữa là, cứ thế 5-10p, ko thấy con bé đâu ,  tôi đưa mắt liếc nhin đều ko thấy .
cả nhà bắt đầu tóa hỏa , chỉ mới đây thôi , đã ko thấy bóng dáng con bé đâu ....tất cả chia nhau đi tìm .rồi chúng tôi dừng chân trước con kênh lớn ngay cạnh  nơi tổ chức hội..
-là là dép của con bé , mặt chú tuấn biến sắc ....dần tái đi trong sợ hãi,mọi người cùng nhau xuông kênh tìm nhưng mãi ko thấy , với cả nước mùa này cũng lên hơn mọi khi.đội thợ lặn cũng đc huy động , đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua ....ko thấy đâu , chúng tôi như rơi vào tuyệt vọng dần.mẹ tôi sốt ruột ...tuy bà ko pải mẹ đẻ nó ,nhưng từ trước h bà đều thích trẻ con, nhân từ ...nay mới về đã xẩy ra cơ sự ,bà tự trách bản thân mình  lắm.
chúng tôi tìm kiếm thâu đêm ko một manh mối , rồi qua ngày 1, ngày 2 ..
-''chú với mẹ về nhà tắm rửa, ăn uống chút gì đi, cũng đã mấy ngày rồi nếu ko , thì làm sao con sức mà tim em đây
chúng tôi quay về nhà , có lẽ ngôi nhà trở nên trống vắng hơn bao h hết.tôi về phòng nằm thừ người trên chiếc dường hoa mỹ.tôi suy nghĩ quẩn quanh , cũng ko hiểu nổi , con bé chỉ vừa  mới đây thôi, giá như hôm đấy tôi đi theo nó.bỗng tiếng chuông điện thoại dưới nhà reo lên.
-''alo ,tôi tuấn đây'' cái gì đã tìm thấy con bé rồi ư nó nó ở đâu...
chúng tôi chạy xuống nhà , mặt chú biến sắc theo từng lời nói của người thoại bên kia .chúng tôi đi nhanh về phía bệnh viện thành phố ,ko ai nói với nhau câu nào, chỉ tựa vào nhau nhìn con bé lạnh lẽo nằm đấy, người đầy bùn đất mà bất lực, mẹ tôi khuy xuống
-''em có lỗi với anh, với mẹ của nó''
h đây nỗi dày vò trong mẹ tôi lớn nhường nào .chúng tôi về nhà chuẩn bị đồ dùng , hậu sự để đón con bé về.tôi nhớ như in cái ngày hôm đấy .cú điện thoại trời đánh mà chúng tôi nhận đc hai lần .buổi sáng báo con bé đã chết.rồi buổi tối chiều đt lại reo
- tất cả mọi thứ thật khó mà dải thích nổi ,con bé tự nhiên tỉnh lại .ko thể nào con bé đã nằm dưới đáy sông 2 ngày mới tìm thấy, chúng tôi còn tận mắt nhìn con bé đã..đã .chúng tôi đi như bay đên bệnh viện .có lẽ niềm vui hơn cả  đã khỏa lấp đi những câu hỏi vì sao kia , mẹ tôi vui mừng ôm lấy con bé như sợ mất đi một điều gì đó , con bé nôn ra bao nhiêu thứ đen ngom , nhớt nhát xanh, trông nó khỏe mạnh như người bình thường. bác sĩ đều lắc đầu ko thể giải thích nổi.nhưng chúng tôi mặc kệ nó còn sống là tốt rồi .chúng tôi ôm nhau trong nước mắt
con bé đc trở về , nhưng ko hiểu sao nó thật sự khác lắm , nhiều lúc nhìn nó  tôi lại thấy lạnh người . đem nay cuối cùng sau bao biến cố cũng đc ngủ ngon rôi, tôi vươn vai đi tắm đặt mình lên dường có lẽ là lúc thoải mái lắm .mọi thứ cứ thế đưa tôi vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng có lẽ tôi mệt....cứ thế ..cứ thế tôi lại thấy mình đứng trước căn nhà tôi đang sống , cái cảm giác của giấc mơ đầu tiên lại ùa về , tôi lại bước vào căn nhà đó ....rồi lại nhìn thấy bức ảnh đó chỉ có điều ..... mặt con bé ko còn mờ ảo mà đã bị rạch chéo ko còn nhin thấy nữa .
tôi dật mình té ngã ngay khi nhìn kĩ .đây có lẽ là gđ trước của chú tuấn ...vậy vậy .tôi cứ lý nhỉ ở cổ họng mà ko thể nào thét lên .'' rồi trong tiếng gió lại rít lên ''yến chạy đi ''
phản xạ của tôi củng chỉ là chạy , tôi  dật mình tỉnh dấc , cơn lạnh dọc sống lứng có lẽ tôi cảm nhận rõ hơn bao h hết. tôi đưa mắt loạng quạng đảo quanh phòng ...rồi tôi chạm phải ..
-'' bé con'' nó...nó đang đứng úp mặt vào tường ... nó bất động ...''bé con sao sao em lại vào phòng chị '' nó vẫn ko trả lời ......tôi rón rén ngồi dậy
''hí hí...''con bé chạy vút đi rồi biến mất ngay trước ánh nhìn của tôi vào góc tối
trong mấy giây đó ...có lẽ đủ lấy đi lí trí của tôi ''mẹ ơi ''tôi khóc thé lên như một đứa con nít ko còn tự chủ đc bản thân nữa .
-'' sao vậy con '' bà ôm tôi vào lòng
-''con bé, con bé ko phải ...nó khác lắm''
-''con sao vậy.em nó đã trải qua bao điều kinh khủng , mình phải bù đắp cho em nó chứ con''
-''con''
-thôi nào, ...
tôi chỉ còn im lặng , nhưng kể từ đấy tôi thấy sợ con bé thật sự .tôi đón chào ngày mới với sự mệt mỏi , sợ hãi .tôi đi quanh xem xét nơi mình đang ở .cũng ko có gì mấy là đặc biệt .tôi dừng chân trước cửa một căn phòng lớn ở ngay sảnh khách, tôi về đây cũng đã lâu chỉ thấy căn phòng này đóng kín, ít khi mở, ngay cả việc kinh doanh của chú tôi củng ko biết đc chút gì.
tôi đưa tay đẩy cảnh cửa
-'' ấy cô chủ'' chắc cô mới về đây tôi cũng quên nhắc ở nhà này cô đi đâu cũng đc , riêng căn phòng này thì cô...ko nên vào.ngoài tuấn ko ai đc vao đây đâu .ông chủ biết đc lại mắng tôi chết .tôi khẽ gật đầu.tôi đưa ánh mắt tò mò nhìn qua khe cửa , cũng ko có gì đặc biệt chỉ là một căn phòng làm việc bình thường .có có một cái cây cảnh kiểu xương rồng đặt ngay bàn làm việc , tính ra chú cũng là người phong nhã
những sự lạ trong nhà cứ thế , mẹ tôi ko đâu lại ngã cầu thang gẫy chân
-mẹ đi làm sao mà
-suỵt bé thôi con
-mẹ dấu con chuyện gì đúng ko
-'' mẹ mẹ thấy con pé nhà mình lạ lắm, hôm mẹ ngã nó đứng ngay sau lưng mẹ, từ ngày nó về nó ăn cái gì vào cũng nôn ói ra hết....nhưng nó ....lại thích ăn đồ tươi sống ..thật khó hiều
- để con đi hỏi nó
-đừng con, con đừng nói chú tuấn mất công lại suy nghĩ , có lẽ con bé con nhỏ ,xẩy ra nhiều biến cố như vậy , thay đổi cũng là điều bt
-'' mẹ à, chúng ta vui mưng bấy lâu nay mà quên mất , mẹ còn nhớ ngày em nó tỉnh lại, mẹ ko thấy gì lạ sao''
mẹ tôi dần suy tư đi , có lẽ tôi nói đúng, bà cũng cảm nhận đc những điều kì lạ bấy lâu nay.
chiều con qua nhà thầy H xem sao , dạo này chú tuấn làm ăn cũng gặp nhiều vấn đề , con đi xem thay mẹ , thầy là chỗ quen của bà ngoại con , nhưng con cứ âm thầm thôi đừng cho chú tuấn biết kẻo chú lại suy nghĩ linh tinh
tôi khẽ gật đầu , theo số đt, tôi   gọi cho thầy 4-7 cuộc gì đấy cũng có người bất máy ,tôi xin địa chỉ nhà thầy để đến , vì chuyện dài dòng ko tiện kể .chiều hôm đấy tôi bắt chiếc xe ôm đầu ngõ đi loanh quanh cũng khá xa, dường xa ở phố nó ngoằn ngèo chứ ko như quê, đầu xóm cuối xóm đều biết..thậm chí là ở xã bên .
chiếc xe ôm đưa tôi đi qua các đường lớn ngõ bé rồi dừng chân tại một ngôi nhà đã cũ , mau sơn cũng đã bạc đi nhiều
-chú ơi , đây đúng là địa chỉ con đưa đúng ko ạ
-''đúng rồi cô ơi, đỉa chỉ này tôi đã hỏi rồi , đúng mà''
-''dạ; con gửi tiền chú''
tôi bấm chuông một hồi , thì có một cô gái  cũng trạc tuổi tôi ra mở cửa, ko kịp để tôi hỏi cô gái đã lên tiếng
-thầy đã chờ cô lâu rồi, cô vào đi
-cô...cô là
-tôi là đồng tử của thầy
chúng tôi đi vào trong , tuy ngôi nhà có phần đơn sơ nhưng cảm giác ấm cúng làm sao ,giống như ngôi nhà trước đây của tôi vậy ,thật ấm ap, cung giống như hiện h tuy rộng rãi nhưng lại lạnh lẽo , trống trải...
căn nhà theo kiểu cổ điện đi dần vào trong đã có một cụ ông tóc ngã hai thứ màu đứng đấy
-dạ con chào thầy
-con ngồi đi
-dạ, hôm nay con qua gặp thầy vì nhiều sự lạ trong nhà nhà con,công việc làm ăn của gđ ngày một đi xuống là hà cớ nào ạ thầy
-con có thể kể chi tiết nhưng sự lạ cho ta nge đc ko
tôi đem hết mọi việc kể  cho thầy nghe , rồi thầy dừng hẳn ánh mắt ngay khi nge chuyện về bé con, thầy cầm lấy bàn tay tôi nhìn , rôi đưa lại nhìn kĩ hơn khuôn mặt của tôi .thầy lắc đầu
-chuyện này có thể ko đơn gaiản như con nghĩ đâu , thầy sẽ đến nhà con một chuyến xem sao ,
câu nói của thầy càng  làm cho tôi thêm phần lo lắng , những giấc mơ kì lạ kia liệu có liên can gì ko , những điều tò mò lại dậy sóng trong tôi,tôi ra về trong sự hoài nghi...bao khúc mắc .tối hôm đó tôi đi ngủ sớm hơn thường lệ , có lẽ cũng chính vậy nên nửa đêm tôi đã thức tỉnh buồn vệ sinh .nhưng để ý kĩ trong đêm tĩnh mịch tôi lại nge thấy những tiếng xì xầm, rất nhiều người nói cái gì đó, vẳng vẳng thật khó chịu .
để ý kĩ thì nó phát ra từ phong bên của bé em.tự nhủ mặc kệ , vì tôi thấy sợ , nhưng liệu mình có ích kỉ quá ko , trong lúc do dự tôi đánh bạo bước về phòng bé em.tim tôi đập thình thịch như muôn nhảy ra khỏi lồng ngực .tiếng gì sao lớn dần lớn dần.tôi đưa ánh mắt nhìn vào khe cửa , một cái bóng đen đang đứng ngay đầu dường con bé, ngay cái chỗ phân cách giữa tối và sáng của ánh đèn lé qua khe cửa.
''hí hí'' tiếng cười lại vang lên
toàn bộ gai ốc nổi chông chỉa , tôi lậy sức chạy về phòng trùm chăn lại, tất lại trở về màn đêm tối, tôi đật  mạnh đèn nhưng ko thể đc .tôi khóc nấc lên trong đêm,tôi ngồi gồng mình chờ tới sáng .tờ mờ tôi đã sang phòng mẹ .đã lâu rồi từ ngày về đây tôi cũng chưa lần nào đc nũng bà, cũng ít có tg tâm sự .
bật chợt tôi thấy chú tuấn bước ra từ căn phòng đó , căn phòng cấm địa , mặt chú tái đi , trắng pháu....
-''chú chú sao thế''
-''ko có gì đâu cháu ''
thật kì lạ , tôi ngoái lại căn phòng mà chú vừa bước ra ,rõ ràng nhìn chú sợ hãi mệt mỏi lắm .buổi sáng chúng tôi đã tập trung đông đủ chân mẹ tôi cũng đỡ dần
-''bé con đâu nhỉ''
-dạ để tôi lên phòng gọi cô chủ
thôi mọi người ăn đi ,cho chú còn đi làm
-'askkkk   ak ak''' là cô giúp việc, chúng tôi chay lên tầng , khủng cảnh thật quá là kinh hãi ....máu máu ở đâu ra vậy , con bé đâu ?con bé biến mất rồi ,
rả rích trên nền nhà là những vệt máu loang lổ , rồi chú vội vàng chạy thộc xuống nhà , ai nấy đều hoảng hốt đi tìm con bé , riêng chú tuấn thì quay vào phòng cấm địa , giam mình trong đấy ,thật kì lạ . tôi gọi điện cho thầy qua ngay nhà tôi , rồi tôi rón ren bước lại căn phòng ấy , thật lạ , tôi ghé sát tai vào
''là mày là mày đúng ko''? mày muốn ăn à , tao cho mày ...cho mày
thật lạ quá chú đang nói chuyện với ai vậy,đang tập trung cao trao thì cánh cửa mở toang
-''cháu đang làm gì đấy'''
-''cháu cháu''
-ta cấm cháu từ nay ko đc lại gần căn phòng này biết chưa, chú nói với ánh mắt đỏ ngầu rồi bỏ đi, chưa bao h chú tức dận với tôi đến thế .sao sao tay chú ấy lại có máu nhỉ , những câu hỏi cứ hình thành dần trong tôi. hôm đấy thầy đến nhà , chỉ có tôi và mẹ , cô giúp vc
-dạ con chào thầy
thầy vào nhà rồi  đi một vòng, tuyệt nhiên ko nói gì , mọi thứ cứ diễn ra trong im lặng , lên phòng bé con , thầy mở cánh cửa ra rồi nhè nhẹ lắc đầu , tôi nhìn mẹ đầy lo lắng
sao  gia đình lại để ra nông nỗi này , điều này tôi nói ko phải chứ ; thầy ngắt giữa chừng
-có gì thầy cứ nói ạ , mẹ tôi lên tiêng
- con bé nhà chị ,đó ko phải nó ,
tôi và mẹ  chưa hiểu hết những gì thầy nói, cứ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác thật khó mà chấp nhận
-người ngự trị trong con bé là một  linh hồn khác , nếu ko đuổi đi chỉ e gđ mình khó mà bảo toàn tính mạng , trong nhà có hai linh khí ác ,tuy chưa đủ mạnh nhưng qua tg hai linh khí này kết hợp với nhau chỉ e...ko thể trừ nổi
hai linh khí ư , linh khí thứ nhất là con bé, con thứ hai là gì , tôi tự nghĩ vậy
-chỉ có điều ...
-sao thầy cứ nói , ko pải ngại ạ
- ''nếu trừ đi thì con bé chỉ còn là một cái xác
mẹ tôi ngã khụy xuống , điều này thật khó mà chấp nhận ,chúng tôi phải gọi chú ấy về , mọi người cùng nc, nhưng đến tôi con thấy thật mơ hồ nữa là ,
-tôi ko đồng ý , con bé đang sống tự nhiên lại bắt nó chết là làm sao
thầy lắc đầu ra về bỏ mặc mẹ tôi và chú , bao nhiêu sự mệt mỏi , dày vò tâm can , nay con bé ở đâu chúng tôi còn ko biết
-oắng oắng, cục cục ...những tiếng động lại phát ra chúng tôi chạy lên phòng pé con,một mùi hôi sộc thẳng lên sống mũi ...mẹ tôi ngất lịm đi
con bé nó đang ăn sống những con vật, nó cắn chết cả một con chó nó từng yêu quý nhất, sao nó lại khỏe thế.chú huy chạy lại gì lấy nó rồi , bảo tôi dìu mẹ về phòng ,
-''con gọi thầy quay lại giúp chú ''
có lẽ chú ấy cũng bất lực rồi, đôi tay run run nhấn từng con số ...thầy quay lại trong vội vã và sự lo lắng
thầy bước vào phòng rồi dặn chúng tối đóng chặt cửa dù có tiếng động như thế ngào cũng ko đc bước vào, tôi đứng ngoài chowd đợi ...những âm thanh kì lạ cứ thay nhau phát ra từ trong căn phòng ,con bé cứ đau đớn gằn lên từng đợt .......rồi một tiếng thé gằn lên , những cánh cửa rung đập mạnh rồi dừng hằn .
thầy bước ra rồi lắc đầu , con bé nằm đấy như chưa từng có sự hiện diện của sự sống, một người bố ôm con mình trong mất mát  ,mà bất lực .ai nhìn vào cũng chảy cả nước mắt .
-''bố xin lôi con gái, bố ước gì bố có thể chịu thay con , con muốn ở với mẹ đúng ko , nếu ko sao con bỏ đi sớm thế''
rồi từ tầng 1 lại phát ra tiếng cười ấy
''hí hí'' chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, chú huy chạy vội xuống nhà , chạy vào căn phòng đó
-''chú ..chú huy '' chú ấy ko còn tự chủ đc bản thân nữa  mọi thứ cứ thế đảo lộn lên, chúng tôi chạy theo ,  mọi người mau giữ chú ấy lại
thầy đặt tay lên đầu chú huy nhầm nhẩm nhưng dọng ngữ kì lạ
-'' cậu cậu phải bình tâm lại , còn lo liệu chu toàn ma chay cho con gái đã chứ'' có lẽ từ con gái đã thức tỉnh chú trong những cơn chấn động về mặt tâm lí như thế này. thầy ra về và dao cho tôi một chuỗi hạt, lúc nào có chuyện gì thì gọi thầy
-''vậy là vẫn chưa xong sao''chuyện này vẫn chưa kết thúc ư
- lúc mai táng con nhớ mang chuỗi hạt này cùng em con nhé''
-''làm gì hả thầy''
-''thiên cơ bất khả lộ ,thôi thầy về đây'' lo ma chay cho em con xong rồi chúng ta tính tiếp.
tôi khẽ gật đầu rồi tiễn thầy , ngày hôm đó em tôi đc hóa táng tại nhà tang lễ,chúng tôi bận rộn mệt mỏi cả ngày trời ở đó, nhìn mẹ và chú huy gây đi bao nhiêu ,có  lẽ biến cố lần này quá lớ để khiến chú một người dày dặn trong thương trượng cũng phải ngã quỵ.
chúng tôi lại quay về căn nhà lạnh lẽo đó ,đứng trước căn nhà chúng tôi cảm thấy thật đáng sợ , mới ngày nào về đây , bé con còn ra đón chúng tôi ,mới có mấy ngày ,kể bên này người bên kia .cô giúp vc cũng đã xin nghỉ , cũng ko thể trách đc , ai mà chẳng thế
chúng tôi ngồi nặng nề , nét mặt vô hồn, và mệt mỏi
-anh em nghĩ chúng ta nên chuyển đến một nơi khác ,bé hơn cũng đc , chỉ cần ấm cúng và an toàn thôi
-chú Tuấn chẳng  nói gì đi thẳng vào căn phòng cấm địa rồi nhốt mình trong đó, có lẽ chú vẫn chưa chấp nhận đc việc mất đi cô con gái bé nhỏ ,
-thôi để con dìu mẹ về phòng nghĩ , cũng mệt rồi , tôi nay con gái ngủ cùng mẹ đc ko , con sợ
-đc con gái, từ ngày xẩy ra chuyện đêm nào chú cũng nhốt mình trong phòng làm việc
có lẽ do mệt mỏi quá độ ,tôi rúc vào lòng mẹ mà ngủ một cách ngon lành, đêm đó tôi lại thấy , mình đứng trong căn nhà đó bức ảnh đó....tôi hiểu rồi .tôi dật mình thon thót trong giấc mơ của mình, tỉnh dậy trong sợ hãi...
-mẹ  , mẹ gọi cho thầy đi nhanh lên
-con gái sao vậy
mẹ tôi gọi cho thầy , đưa mắt nhìn quanh thì trời cũng gần sáng , có lẽ pải chờ sáng hẳn thầy mới sang đc .ko biết thầy thương hay linh tính điều ko hay mà thầy sang rất sớm,lúc mở của tôi còn ngạc nhiên , nhưng trong lòng cảm thấy thật an tâm .lần này thầy có đẫn theo một vị trụ trì của chùa XXX.
dạ chao thầy
con , nhà có chuyện rồi pải ko con
-dạ vẫn chưa nhưng đêm qua con lại mơ thấy điều ko lành
-vào trong rồi nói ,mẹ tôi lò rò ,ra phòng khách chân bà vẫn còn đau , bà chắp tay phật chào thầy
-dạ mời thầy , hôm nọ chuyện cứ ngỡ  như xong nhưng những điều kì lạ vẫn còn tiếp điễn, cảm giác như chưa dưng lại thầy ạ, con cảm thấy điều đó ,lòng bất an vô cùng .
thầy đưa mắt nhìn xung quanh , nhìn từng ngóc ngách mặt có vẻ trầm đi
-anh nhà đâu chị?
trước câu hỏi của thầy , chúng tôi mới ngỡ ra ,chú Tuấn từ tối qua vẫn giam mình trong căn phòng đó
-dạ nhà con từ hôm qua h vẫn giam mình trong căn phòng kia ,
thầy đứng dậy đi vôi lại phía cánh cửa đạp mạnh ra ,....một mùi thối sốc lên y như phòng bé con ngày trước, chú huy nằm đó, tay chân cứng đơ , trắng bệt .mẹ tôi sốc ..ngất lịm đi . chú huy chết rồi , ko ai biết tại sao. cảnh sát đưa chúng tôi vào diện tình nghi nhưng cũng ko có kết quả gì .tạm thời tôi và mẹ rời khỏi căn nhà đó , thực sự nó quá đỗi là ám ảnh ,chúng tôi trở về ngôi nhà nhỏ bé của mình . đám tang chú mẹ dường như ko chống cự nổi , hết cú sốc này đến cú sốc khác đã làm mẹ gục ngã ,bác sĩ khuyên nên điều trị tâm lí cho mẹ một thời gian.
khủng cảnh ảm đạm , người này xì xào ...người kia bàn tán, tôi gặp thầy trong đám tang
-con gặp thầy một lát
-dạ
-chúng ta cần quay lại căn nhà đó con ạ, nếu ko e chuyện này vẫn chưa kết thúc
-tôi thật sự sợ hãi những nghĩ đến mẹ , tôi nghĩ mình cần làm thế , ngày hôm sau tôi cùng thầy ,trụ trì và một tiểu đồng của thầy quay lại đấy, tôi cùng để tử của thây đi sắm các món lễ vật, hương hoa ....nên nhang
khi mọi thứ đã xomg , chúng tôi ngồi ngay phòng khách chờ
-thầy ngĩ chúng ta vẫn còn thiếu cái gì đó , thầy thấy tròng nhà mình vần còn một luồng âm khí,còn mạnh hơn cả lúc trước,con nghĩ lại xem nhà mình còn cái nào có thể chứa âm khí ko/
tôi nghĩ mãi vẫn ko thấy cái gì gọi là lạ, à đúng có mỗi phòng cấm địa là con chưa vào, tôi cùng thầy chạy vào căn phòng đó , quan sát một lượt ,tôi dừng chân ,run bần bật trước một tấm ảnh , nó ko phải mơ , bức ảnh này là có thật .ảnh có một cặp vk ck cùng một cô con gái.đây chính là gđ chú huy.
tôi đánh rơi bức ảnh khi nhận ra từng khuôn mặt trên đấy đều lần lượt bị gạch đi ,trùng hợp với cái chết của từng người,..
h lành đến thầy ra hiệu cho chúng tôi dâng hương và đốt nến, thầy trụ trì cầm ra một sợi chỉ đỏ buộc lên một cái chuông , rồi thầy quấn quanh bức ảnh mà tôi đã tìm thấy ...những câu phật đầu tiên thầy niệm lên, rôi lắc quả chuông ,chuông càng vang thì trong tiếng gió lại rít lên càng dữ , bỗng nhiên vị trụ trì dừng lại
-''ko phai,ko phải cái này'', tự nhiên trụ trì bị cái gì đó đẩy văng ra xa 1 vài mét,
-ngài ,ngài có sao ko?
- mau mau đi tim vất có ấm khí, cái này ko phải .....có lẽ tất cả chúng ta đều bị lừa rồi.tôi cố nhớ lại , lúc tôi thấy chú huy ở  trong phòng , rồi lúc đi ra có dính máu ở tay vậy vật chứa âm khí chắc cũng phải dính chứ ,tôi lẩm nhẩm rồi chạy vào phòng cấm địa , cánh cửa bỗng chốc đóng sầm lại.thầy cầm thanh kiếm gõ chém lên cánh của hinh nhân thì cánh của tự nhiên lại bung ra
-nhanh lên con
tôi chạy vội vã , vào tìm hết mọi chỗ thật lạ,ko có cái gì đặc biệt, đồng tử của thầy cũng ko cảm thấy có gì lạ , bỗng tay tôi chạm vào cái gì đó nhầy nhụa, là cái chậu sương cây giống sương rồng, sao trong căn phòng kín mà nó vẫn xanh tốt mơn mởn, tôi vạch dưới đất của chậu thì một mùi khó chịu bốc lên , đúng rồi là nó.tôi dùng hết sức cũng ko tài nào mà nhấc nó lên đc.thầy đưa cho tôi một đoạn chỉ đỏ, quấn ngang bình, tôi nhấc lên một cách nhẹ nhàng, gió càng nổi lên mạnh hơn
-nhanh lên con
tôi  đặt chậu cảnh lên bàn tế,tưởng chừng như những tiếng xì xầm lại xuất hiện , một lúc một gần,chiếc bình quăn quại trong sợi chỉ đỏ ,thầy đốt một lá bùa vao ngay gốc cây , nồi nói những ngữ gì đó ko hiểu .rồi gió lại to hơn làm những ngọn nến có vẻ lung lay hiu hắt. thầy thấy vị trụ trì có vẻ ko ổn .đã lập tức cầm con dao cứa vào tay , xuất ra những giọt máu đỏ ỏng cho vào sợi chỉ đỏ buộc trên bình hoa.bỗng nhiên một làn khói đen ngự tọa trên gốc cây lan dần rồi kết lại hình hài của một đứa bé
-đoạn nghe thầy kể lại( hóa ra đây chính là cây ngải,chú Tuấn đã nuôi dưỡng về để làm ăn. chính lòng tham ngày một nhiều chú  đã  dùng máu mình để nuôi dưỡng nó  ,sau nay khi đủ linh khí, ko còn phụ thuộc , thì ko còn khống chế đc gây ra mọi biến sự như ngày hôm nay .
gió mạnh làm thầy càng ngày càng yếu thế,thầy cùng trụ trì nhìn nhau rồi dùng dao đâm vào ngực ,
-''thầy ''
thầy cùng trụ trì lấy máu phong ấn giam nó trong bình cây kia rồi đem về chùa pháp độ,chứ những con thành quỷ ác, ko thể thuần phục đc theo lẽ bình thường.thầy cùng trụ trì khụy xuống , chúng tôi đỡ thầy,băng bó vết thương, thu dọn đồ đạc rồi mệt mỏi ra về.
cánh cửa khép lại bao nỗi ám ảnh, bao năm qua tôi ko một lần quay lại căn nhà đó , số tài sản chú hủy để lại phân nửa chúng tôi cũng từ thiện hết.mẹ tôi tâm lí vẫn chưa vững đc , nỗi đau thật quá lớn ,vết sẹo trện ngực thầy vẫn còn đó , thì vết thường lòng cũng chỉ mới nguôi đi chứ chưa quên đc.
''câu chuyện chưa  xác thực , nên các bạn chỉ nên đọc giải trí và thấy những điều tốt đẹp thôi nhe
 '' phước dùng hết rồi thì họa sẻ đến''
phước nhiều thì lộc nhiều ,phước mỏng thì lộc mỏng

(Tác Giả: Thảo Alice)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Dòng Họ Nhà Em

Chap 1: Ngôi nhà thờ của dòng họ. Câu chuyện xảy ra là một khu vùng sâu vùng xa của tỉnh Vĩnh Long, bối cảnh câu chuyện là cách đây 300 năm, một gia đình từ Bình Định dắt díu nhau vào miền Nam tìm kế sinh nhai. Trong những ngày bôn ba vào vùng đất mới, nhân một lần đi qua khu vực Định Tường ( chính là Mỹ Tho ngày nay), do cơ duyên, họ đã cứu một cặp vợ chồng trên đường. Người vợ lúc ấy đã có mang hơn 5 tháng, người chồng thì trên đường đi lại lâm bệnh, tiền chạy chữa đã hết sạch nên họ đành ăn xin qua ngày. Ông tuy không giàu có gì, nhưng cũng có lòng thương người . Ông bàn với bà mang họ đi cùng, giúp người chồng chữa bệnh rồi thuyết phục họ đi theo ông bà khai khẩn. Đằng nào thì đến nơi đất rộng người đông, ông bà cũng đang thiếu người phụ việc cày cấy. Do cảm kích ơn nghĩa của ông tổ nhà em, hai vợ chồng đã quyết định đi theo ông bà . Người chồng tên Phát, còn người vợ lên Dâu, họ cũng là người phiêu bạt từ miền Quảng Bình vào đây sinh nhai. Khi vào tới đất Vĩnh Long ngày xưa...

Ngải Hài Nhi

Chap 1 : Quả Trứng Màu Máu Xã hội ngày càng phát triển nhưng càng tiến bộ thì con người ta lại càng muốn tìm hiểu về cái gọi là Tâm Linh , những thứ khoa học chưa thể giải thích được. Và những câu chuyện về Bùa Ngải được dân tình truyền tai nhau , không ít người dám lấy cả mạng sống của mình ra thề trước trời đất : Bùa Ngải Là Có Thật. Bạn có tin vào chuyện Ma Quỷ …? Tôi cũng không tin , nhưng khi nghe chính nhân vật kể lại thì tôi thấy lạnh sống lưng , đôi mắt vô hồn , nó như nhìn sâu thẳm vào trong tâm can người đối diện , nhưng nó u uất , lạnh lẽo . Ánh mắt đó khiến người ta phải nổi da gà khi nhìn vào nó. Đôi mắt chứa đầy ám ảnh đó là của Vân , cô gái năm nay 24 tuổi. Tôi không quen Vân và Vân cũng không quen chú tôi. Hôm nay là ngày đầu tiên ba người chúng tôi gặp nhau . Chú tôi là bộ đội xuất ngũ những năm 1975 , là bộ đội cho nên những năm chiến tranh phải đóng trong rừng , trong núi có khi cả năm trời. Rồi chẳng biết trời xui đất khiến thế nào ông ấy cưới luôn gái trong B...

Ám Ảnh Kinh Hoàng

Đây là chuyện xảy ra với chị bán đại lý gần nhà em nên em sẽ thay đổi cách xưng hô ngôi thứ nhất, xưng “ tôi “ để kể chuyện cho mọi ng dễ hiểu nhé. Tôi tên A quê ở Thủy Nguyên – HP, năm 2014 tôi là sinh viên năm cuối của đại học y ngành cử nhân điều dưỡng. Là sinh viên năm cuối nên tôi phải đi thực tập ở bệnh viện đa khoa X Nhóm tôi có 12 người, 7 gái 5 trai tất cả thống nhất chia ra 2 người trực 1 buổi tối và ngủ lại ở viện. Hôm đó đến phiên trực của tôi và O cô bạn cùng lớp. Tôi nhớ tối hôm đó rất đông bệnh nhân có tất cả 4 ca vào cấp cứu nên từ tối tôi và Q chạy hết chỗ này đến chỗ kia. Lúc thì rửa vết thương, khi thì lấy máu đem xét nghiệm, rồi lại đưa bệnh nhân đi chụp X quang và lấy kết quả. Đến 2h sáng 2 đứa mới xong việc. Chú bác sĩ trực đưa cho chúng tôi cái chăn mỏng kêu 2 đứa vào phòng nhân viên ngủ. Cả tối chạy đi chạy lại mệt nên nhỏ O ngủ rất nhanh, tôi thì nt với anh người yêu 1 lát rồi cũng nhắm mắt vào ngủ. Vừa chợp mắt tôi có cảm giác ng nặng trịch, tôi nhìn ...